Con người từ khi sinh ra đã bước vào một thế giới đầy rẫy những cái tên.
Thuở nhỏ, ta có tên riêng, họ hàng, quê quán, quốc tịch... Lớn lên, ta lại có thêm học vị, chức vụ, nghề nghiệp, địa vị xã hội. Người ta gọi nhau là bác sĩ, kỹ sư, giáo sư, giám đốc, nghệ sĩ, nhà văn, nhà thơ, học giả, người thành đạt…Rồi từ những cái tên ấy lại sinh ra vô số phân biệt sang hèn, hơn thua, nổi tiếng hay vô danh, thành công hay thất bại, nở mặt nở mày hay xấu cha xấu mẹ… v.v.
Tất nhiên, không có những cái “tên” ấy thì xã hội cũng khó vận hành. Ngôn ngữ giúp con người nhận biết nhau, phân công công việc, truyền đạt kiến thức, phân loại, đánh giá, mô tả và lưu giữ ký ức. Nhưng thực tế có một nghịch lý rất lớn, đó là chính con người đặt tên cho sự vật, rồi dần dần lại để những cái tên mình đặt ra cai trị lại chính mình !
Một chức vụ vốn chỉ để xác định một trách nhiệm, nhưng có người dành cả đời để bảo vệ chức vụ ấy. Một học vị vốn chỉ xác nhận một quá trình học tập, nhưng có người lại biến nó thành thước đo giá trị con người. Một tượng đài vốn để tưởng niệm, nhưng đôi khi người ta muốn dùng một cục đá xi măng đó để chống lại sự lãng quên. Một cái tên vốn chỉ là vài âm tiết dùng để gọi nhau, nhưng có người dành cả đời mong sao cái tên ấy vẫn còn được nhắc đến sau khi mình đã không còn. Chúng ta gọi đó là danh xưng, tên tuổi.
Và điều lạ lùng nhất là "danh" vốn không có hình hài, nhưng con người lại có thể hy sinh những điều rất thật để bảo vệ nó !
Có người sống chết vì danh. Có người mất bạn vì danh. Có người mất cả tình thân gia đình vì danh. Có người tranh quyền đoạt lợi chỉ vì muốn tên mình đứng trên tên người khác. Có người làm một việc tốt nhưng vẫn âm thầm mong người khác biết rằng chính mình là người đã làm việc tốt ấy...
Danh vốn chỉ là chữ. Nhưng khổ vì danh thì lại rất thật!
Sở dĩ hôm nay mình lan man đến đề tài này là vì dạo gần đây ở Mỹ có khá nhiều tin tức sốt dẻo liên quan đến chuyện đặt tên. Nước Mỹ tính đến nay, đã trải qua bốn mươi mấy đời tổng thống, nhưng duy nhất trong nhiệm kỳ của vị tổng thống hiện nay, những câu chuyện tên tuổi, danh xưng, đổi tên, đặt tên đặc biệt thường xuyên xuất hiện trên mặt báo đài. Quả là hàng hiếm, độc lạ. Từ chuyện đổi tên một cái vịnh, cái hồ, cái sân bay, cái hòn đảo, cái eo biển .... cho đến chuyện đặt tên cho một đất nước láng giềng. Từ chuyện gắn tên tuổi lên cái đồng xu, cái passport… cho đến tòa nhà nọ, tòa nhà kia, cũng đủ để thiên hạ bàn ra tán vào, tốn bao giấy mực của cả thế giới. Mấy hôm nay ông thủ tướng "tiểu bang thứ 51" hụt của Mỹ cũng đi công du châu Âu, chắc là rủ bạn bè mới nướng thịt, uống bia Molson cho đỡ… sợ :-).
Dĩ nhiên, những câu chuyện này thì các kênh tin tức giựt gân câu view, youtube, FB, nửa gà nửa vịt của VN ta cũng đã phủ sóng tràn lan rồi, mình không cần kể lại dài dòng ở đây. Mấy tuần nay, một câu chuyện ly kỳ khác là cuộc tranh chấp quanh việc gắn tên ngài Tổng thống thứ 47 lên Nhà hát Kennedy Center. Chuyện tưởng chừng đơn giản chỉ là gắn thêm vài chữ trên mặt tiền một tòa nhà, nhưng không phải vậy. Người dân biểu tình, nghệ sĩ phản đối, báo chí đăng đàn, luật pháp tham gia… đúng là trò chơi nào cũng lắm công phu. Tính ra thì cũng đủ chiêu trò cả rồi, bảy chữ tám nghề, đều được đem ra, nhưng cuối cùng vẫn phải kéo nhau ra tòa. Tòa liên bang phán rằng việc đổi tên như vậy không đúng quy trình, cần có sự chấp thuận của Quốc hội, và cái tên ấy không thể cứ tự tiện gắn lên rồi gỡ xuống như vậy. Thế là, Nhà hát Kennedy Center lại có lý do để đóng cửa "sửa chữa", mặc dù mới đại tu cách đây vài năm (2019) !
Nhưng tính ra vậy cũng đỡ khổ cho dân đen như mình, có cơ hội để dành tiền vài năm, biết đâu đến ngày Kennedy Center mở cửa trở lại thì vừa đủ mua vé :-)
Mình thì vốn không dám “cầm đèn chạy trước ô tô”, vả lại, với đầu óc tầm thường như mình thì cũng không thể hiểu nổi tư duy thiên tài "high IQ" của ngài TT, tại sao lại rất quan tâm đến chuyện cái tên, cái danh như vậy ? Tuy nhiên, có nhiều người rành rẽ thời cuộc thì cho rằng ông làm thế vì quan tâm đến việc mình sẽ được lịch sử nhớ đến như thế nào. Nhưng theo thiển ý của mình, nếu nhu cầu chỉ đơn giản là lưu danh hậu thế, thiết nghĩ ngài cũng chẳng cần phải làm gì thêm nữa. Với những gì ngài đã làm lâu nay và những tiếng tăm đã tạo ra, tên ngài chắc chắn sẽ được nước Mỹ và thế giới nhắc đến rất lâu sau này. Còn nhắc như thế nào thì xin để lịch sử và mỗi người tự phán xét vậy !
Cũng nhân nói đến chuyện tên tuổi, danh sắc, xin lạm bàn đôi chút về chữ “danh” qua cái nhìn của PG.
Thật ra thì không riêng gì PG, mà các cụ ta ngày xưa cũng đã nói nhiều đến sự vô thường, khinh bạc, của công danh và tên tuổi. Trong Độc Tiểu Thanh ký, Nguyễn Du viết:
Bất tri tam bách dư niên hậu,
Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như?
Tạm dịch:
Không biết hơn ba trăm năm sau,
Thiên hạ còn ai khóc Tố Như?
Còn Nguyễn Trãi thì viết:
Mấy kẻ công danh nhàn lẵng đẵng,
Mồ hoang cỏ lục thấy ai đâu?
Lý Bạch cũng nói:
Phù thiên địa giả, vạn vật chi nghịch lữ;
Quang âm giả, bách đại chi quá khách.
Tạm dịch:
Trời đất là quán trọ của muôn vật,
Thời gian là khách qua đường của trăm đời.
Quả nhiên là vậy. Một đời người có thể mất bao nhiêu công sức để tạo dựng một cái tên, nhưng rồi ba trăm năm sau có còn ai nhớ? Những người từng quyền cao chức trọng, từng "công danh lẵng đẵng", cuối cùng rồi cũng trở về với mồ hoang cỏ lục. Vũ trụ vốn vận hành theo quy luật vô thường. Không ai bảo đảm được điều gì. Có lẽ, câu hỏi không nên chỉ tập trung vào việc tên mình còn lại bao lâu, có ai nhớ không ? Mà quan trọng hơn, trong thời gian cái tên ấy còn hiện hữu, mình đã sống như thế nào !
PG vốn quan niệm không có một cái "tôi" cố định hoặc một cái "ngã" bất biến và thường hằng. Cái mà ta quen gọi là "tôi" được hình thành từ "ngũ uẩn" - sắc, thọ, tưởng, hành, thức - trong những mối tương quan duyên sinh, duyên khởi. Đơn giản là vậy !
Thú thật, riêng mấy đạo lý này thì mình cũng không dám đào sâu, xin lỗi vậy. Mình chỉ tiện đâu nói đó thôi, ai muốn tìm hiểu kỹ hơn thì xin tự tìm tòi thêm nhé. Bởi có những sự thật nghe qua tưởng chừng đơn giản, nhưng xưa nay có biết bao nhiêu kinh sách, bao nhiêu sư thầy, học giả học thật, giảng ngắn giảng dài, tu tập cả đời, mà nhiều khi… đâu vẫn hoàn đấy :-). Có lẽ một trong những rào cản lớn nhất trong việc tu học là chúng ta đang sử dụng ngôn ngữ - một thứ công cụ vốn có giới hạn ngay từ đầu- để diễn đạt về những chân lý vượt ngoài giới hạn ngôn ngữ như vô ngã (non-self), hoặc tánh không (emptiness) ... Một sự lầm tưởng giữa cái "hiểu" bằng tri thức vay mượn trong kinh sách hoặc kiến thức sách vở, và cái "thấy" bằng trí tuệ có được thông qua sự quán chiếu và trải nghiệm của bản thân !
(Mở ngoặc một chút, có một cuốn sách viết về "vô ngã" rất hay của Ngài Long Thọ Bồ Tát (Nagarjuna) được dịch bởi Jay L. Garfield.) Nguyên tác tiếng Anh là "The Fundamental Wisdom of the Middle Way" có bán trên Amazon. Nếu bạn nào muốn tìm hiểu thêm, nên đọc.
Thôi, trở lại câu chuyện cái tên.
Trong đời sống hằng ngày, danh xưng và tên tuổi dường như vô cùng quan trọng. Thế nhưng, suy cho cùng, chúng cũng chỉ mang tính tương đối và tạm bợ. Tốt trong mắt người này chưa chắc đã tốt trong mắt người kia; anh hùng của người này đôi khi lại hiện ra với một hình tượng hoàn toàn khác trong mắt người khác. Người được một triều đại lưu danh chưa chắc đã được triều đại kế tiếp nhắc đến với cùng sự trân trọng; thậm chí có khi còn bị phê phán, phủ nhận hay mang một danh xưng hoàn toàn khác. Âu cũng là chuyện thường tình !
Ví dụ, hỏi một anh MAGA về một ông bộ trưởng xoài, cóc, ổi nào đó, có khi nghe ra là bậc tài năng tuyệt đỉnh; nhưng cũng ông bộ trưởng ấy mà hỏi một người chẳng ma-ga ma-giếc gì, có khi lại hóa thành một gã hề. Tương tự, thử hỏi về “danh tiếng” của Putin từ những góc nhìn khác nhau ở Nga và Ukraine, ta có thể nhận được hai, ba, thậm chí vài chục hình ảnh rất khác nhau. Cùng một cái tên, nhưng ý nghĩa gắn vào cái tên ấy lại tùy thuộc rất nhiều vào người đang gọi nó, vào hoàn cảnh lịch sử, nhận thức, lập trường hay quan điểm chính trị của mỗi người.
Lịch sử Việt Nam cũng không thiếu những trường hợp như vậy. Những nhân vật như Võ Tánh, Ngô Tùng Châu, chẳng hạn, có thể được nhắc đến với lòng kính trọng về khí tiết và lòng trung thành trong một cách nhìn lịch sử, nhưng khi đặt vào những cách diễn giải khác về triều đại, chính thống hay biến động của thời cuộc, tên tuổi của họ lại có thể được nhìn nhận theo những cách khác nhau. Con người vẫn là con người ấy, việc đã xảy ra cũng đã xảy ra; nhưng qua mỗi thời đại, mỗi lăng kính, cái “danh” gắn lên họ có thể đã đổi khác.
Thành ra, đôi khi cái tên tưởng là của mình, nhưng ý nghĩa của cái tên ấy lại nằm trong miệng thiên hạ. Hôm nay người ta gọi ta là anh hùng, ngày mai có thể gọi bằng một cái tên khác. Cái tên có thể còn đó, nhưng cái “danh” thì luôn chuyển động theo lòng người và thời cuộc.
Mà đâu cần phải nhìn đến những nhân vật lớn lao. Ngay trong đời sống thường ngày, câu chuyện về cái “danh” cũng lắm điều bi hài. Có những gốc dân di trú sống ở Tây, ở Mỹ, quanh năm làm một công việc bình thường để mưu sinh; nhưng mỗi lần trở về quê hương lại khoác thêm cho mình một chức danh sang trọng, một chức sắc cao quý, thậm chí một vai vế nào đó nghe như quan chức chính phủ. Thế là quanh năm phải vất vả sống hai cuộc đời, đóng hai vai khác nhau - nửa Trương Ba, nửa anh hàng thịt - đến nỗi đôi khi chính mình cũng chẳng biết đâu mới là con người thật. Tương tự, có người quanh năm cần kiệm, chịu thương chịu khó nơi xứ người, chỉ dành cho một cú hồi hương “liền chị liền em” để bà con, bạn bè nhìn vào thấy mình “thành đạt”. Cuộc vui qua đi, trở về đời thường, đôi khi chỉ còn lại mình với những ngậm ngùi !
Nghĩ cho cùng, ta khổ không phải vì cái “tên” hay “danh xưng” tự nó có quyền lực gì, mà bởi ta đã trao cho nó quá nhiều quyền lực. Cái danh vốn chỉ là một quy ước tạm thời, nhưng khi con người phải sống để phục vụ cho cái danh ấy, thì cái danh, cái tên không còn là phương tiện nhận diện nữa mà đã trở thành một vai diễn phải gánh suốt đời.
Có lẽ vì vậy mà một câu ngắn trong Kinh Kim Cang lại có sức ảnh hưởng lớn đến nhiều thế hệ: "Ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm."
Theo kinh sách Thiền tông, Ngài Lục Tổ Huệ Năng vốn có nhân duyên đặc biệt với Kinh Kim Cang, nên một lần được nghe câu “Ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm”, Ngài Huệ Năng hoát nhiên đại ngộ. Cái "nhân duyên" này thì có thể do nhiều người tưởng tượng ra dính dáng đến những chuyện ly kỳ như đời này đời kia, không ai kiểm chứng được. Nhưng Ngài Huệ Năng là nhân vật có thật, và hình tượng của Ngài vẫn còn mãi cho đến ngày hôm nay.
Điều đáng lưu ý là Kinh Kim Cang không dạy con người trở thành một khúc gỗ vô cảm. Không phải “vô sở trụ” rồi thì chẳng làm gì, chẳng thương ai, cũng chẳng quan tâm điều gì. Mà có thể hiểu một cách đơn giản là chúng ta vẫn bình thường, hãy khởi tâm, hãy sống, hãy hành động, nhưng đừng để tâm mắc kẹt, bám chấp vào một danh xưng nào, lý thuyết nào, tên tuổi nào, hay một hình tượng nào, kể cả danh xưng hay hình ảnh về chính mình.
Vẫn làm, vẫn ăn, vẫn thương yêu, vẫn giúp người, vẫn học hỏi, sáng tạo, xây dựng và phụng sự… Vẫn là tổng thống, vẫn là bộ trưởng, vẫn là chủ tịch, vẫn là hòa thượng, vẫn là tiến sĩ, giáo sư…nhưng không trụ hoặc bám chấp ! Làm một việc tốt mà không nhất thiết phải dựng thêm một pho tượng về “người tốt” trong chính tâm mình. Có tài mà không cần phải ngày ngày chứng minh rằng mình có tài. Có học mà không cần lấy học vị làm bức tường phân chia mình với người khác. Có quyền lực mà không tưởng rằng chiếc ghế mình đang ngồi chính là mình. Được khen, biết lời khen rồi sẽ qua. Bị chê, cũng biết lời chê rồi sẽ qua !
Nếu nhìn như vậy, “vô sở trụ” không phải là rời bỏ cuộc đời, mà chính là sống giữa cuộc đời nhưng không để cuộc đời đóng đinh mình vào những cái tên.
Tất nhiên, biết là vậy, nhưng sống được như vậy chẳng dễ dàng chút nào. Có lẽ vì thế mà “vô sở trụ” đòi hỏi sự thực hành và quán chiếu trong đời sống, chứ không phải chỉ tích lũy thêm một mớ kiến thức chữ nghĩa trong kinh sách. Cứ thử quan sát một bữa nhậu, một đám giỗ, một buổi họp lớp, họp đồng hương, hay những cuộc tranh cãi trên mạng; từ chuyện xưng hùng xưng bá giữa các "anh hùng làng xã", cho đến chuyện vai vế, chức sắc trong các hội đoàn, cộng đồng… đâu đâu cũng thấp thoáng cái bóng của danh xưng và nhu cầu được người khác công nhận.
Có người có thể rời bỏ chức vụ nhưng vẫn nhớ mãi rằng mình từng có chức vụ. Có người chẳng cần dựng tượng đài bằng đá nhưng lại âm thầm dựng một pho tượng trong tâm, mong người đời nhìn nhận và ghi nhớ mình. Tinh tế hơn nữa, nhu cầu được công nhận là người đạo đức, trí thức, hiểu đạo hay giác ngộ đôi khi lại xuất hiện ngay trong những môi trường tu tập tâm linh, nơi mà đáng lẽ người ta có nhiều cơ hội nhất để nhận ra và tháo gỡ sự chấp trước ấy.
Thậm chí có người nói: “Tôi không ham danh.” Nhưng sâu trong lòng lại mong thiên hạ biết rằng mình chính là… người không ham danh! :-)
Cái “danh” quả thật tài tình. Đuổi nó ra bằng cửa trước, có khi nó lại lặng lẽ vòng vào cửa sau, thay một bộ quần áo khác, kín đáo hơn, đẹp đẽ hơn, thậm chí mang cả dáng vẻ của khiêm nhường và đạo hạnh. Có lẽ đó mới là một trong những chỗ sâu sắc của kinh Kim Cang !
Nói đến đây, mình lại nhớ đến ngài Tuệ Trung Thượng Sĩ, anh ruột của Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn. Cuộc đời và tinh thần Thiền của ông gợi ra một thái độ rất gần với đạo lý “vô sở trụ”, không để mình bị trói chặt vào hình thức, danh tướng và những khuôn mẫu bên ngoài. Điều đáng học ở tinh thần ấy không phải là bắt chước những hành vi khác thường của người xưa, mà là tự hỏi: Nếu mình còn cần người khác công nhận rằng mình đã hiểu đạo, vậy ai trong mình đang cần được công nhận?
Nhưng nói gì thì nói, muốn có danh xưng, tên tuổi, phải cần đến ngôn ngữ. Ngôn ngữ không có lỗi. Nó chỉ là phương tiện. Nhưng chính sự chấp trước của chúng ta vào ngôn ngữ, mới khiến phương tiện trở thành giới hạn.
Không có ngôn ngữ, có lẽ cũng khó có lịch sử, triết học, văn chương hay nền văn minh như chúng ta biết ngày nay. Nhưng cũng chính từ đó nảy sinh một nghịch lý - ngôn ngữ giúp ta hiểu thế giới, nhưng đôi khi cũng khiến ta tưởng rằng thế giới chính là những cái tên mà ta đặt cho nó. Vì vậy, nhiều người thực hành theo PG, không phải để tìm thêm thật nhiều khái niệm, hay chữ nghĩa trong kinh sách, nhằm chất đầy tâm trí, mà đôi khi lại là học cách đặt những khái niệm đó xuống. Đọc kinh để rồi một ngày kia không còn mắc kẹt trong chữ nghĩa của kinh. Học giáo pháp để nhận ra giáo pháp là con đường chứ không phải vật sở hữu: ai đúng, ai sai. Dùng ngôn ngữ làm chiếc bè để đi đến nơi mà ngôn ngữ không còn đủ sức diễn tả, rồi bỏ chiếc bè xuống chứ không vác theo :-)
À, nói tới đây nhớ đến có năm nào mình về quê vào dịp Tết, có làm một bài thơ. Chép lại đây, đọc cho vui:
Một mình,
Đò ngang ai đợi ai chèo ?
Bao năm u tối trăng treo đỉnh đầu
Loay hoay sở đắc về đâu ?
Giật mình tỉnh giấc, mưu cầu huyễn tri !
Trong ta có hết, đợi gì ?
Tự mình đốt đuốc mà đi, tự mình
Tự chèo, tự thấy, tự soi
Rỗng rang, tịch tịnh, không đòi, không mong
Không sinh, không hữu, tác thành
Còn đâu luyến ái, tham giành sở tri ?
Ngẩng đầu gió thổi mây đi
Trời cao xanh ngắt có gì xanh đâu ?
Cuối đầu nhìn xuống sông sâu
Lăn tăn sóng nước tìm đâu bóng mình ?
Vô thường chấp ngã vô minh !
Vô tâm kiến tánh, hữu hình như không !
trả đò về với giòng sông,
trả Như Lai lại thinh không ...
Niết Bàn!
PN (27 Tết)
Thực tế, danh xưng vốn chỉ là phương tiện quy ước. Nhưng chấp vào danh thì lại biến phương tiện đó thành bản ngã. Một con người từng sai không nhất thiết mãi mãi là "người xấu". Một người hôm nay thành công có thể ngày mai thất bại. Một người hôm nay được tung hô có thể ngày mai bị quên lãng. Một cái tên từng làm rung chuyển cả một thời đại, vài trăm năm sau có khi chỉ còn nằm trong một dòng chú thích của sách sử.
Vậy mà trong đời sống, chúng ta dành cả đời để bảo vệ những danh từ ấy, dành quá nhiều thời gian để đánh giá lẫn nhau, gán cho nhau những danh tính và những cái tên. Có lẽ một trong những bi kịch âm thầm của con người là ta dựng nên một sân khấu bằng khái niệm, rồi bước lên sân khấu ấy diễn lâu đến mức quên rằng mình đang diễn.
Sự tự do đích thực không phải là không có tên. Mà là có tên nhưng không bị cái tên trói buộc. Có địa vị mà không trở thành nô lệ của địa vị. Có thành tựu mà không lấy thành tựu làm bản ngã. Được khen mà không bay lên. Bị chê mà không sụp xuống.
Một dòng sông đâu cần biết tên mình mới có thể chảy. Một bông hoa đâu cần ai gọi tên mới có thể nở.
Và con người, có lẽ cũng không nhất thiết phải được khắc tên, dựng tượng đài, mới chứng minh rằng mình đã sống một cuộc đời có ý nghĩa !
Thôi, lan man cũng đã khá dài, xin dừng nơi đây. Sáng thứ Bảy, thân chúc tất cả các bạn một cuối tuần an vui, hạnh phúc.
PN

.jpg)





.jpg)


.jpg)
